Antony chưa bao giờ xem những áp lực trong màu áo Manchester United là điều quá sức chịu đựng. Với anh, những tiếng la ó từ khán đài, kỳ vọng từ truyền thông hay cái mác “bom tấn 86 triệu bảng” chỉ là thử thách nhẹ nhàng so với những ngày tháng sinh tồn thực sự ở quê nhà Brazil.
Sinh ra và lớn lên tại vùng Inferninho – khu ổ chuột với biệt danh đáng sợ “Địa ngục nhỏ” ở São Paulo – Antony đã có một tuổi thơ mà nhiều người chỉ có thể hình dung qua phim ảnh. Nơi đó, việc nhìn thấy người nằm gục trong ngõ nhỏ, tiếng súng vang lên giữa ban ngày hay những trận ẩu đả xảy ra như cơm bữa là điều quá đỗi bình thường.
“Tôi từng thấy xác người khi mới chỉ 8-9 tuổi. Đó không phải điều đáng sợ, bởi không có lựa chọn nào khác. Tôi nhắm mắt, bước qua và tiếp tục đến trường,” Antony chia sẻ trong một lần trải lòng với The Players’ Tribune.
Giữa khung cảnh u ám ấy, trái bóng trở thành lối thoát duy nhất. Không có giày, không có sân cỏ, Antony chơi bóng trên nền bê tông, giữa các con hẻm chật hẹp, nơi đối thủ của cậu không chỉ là những đứa trẻ cùng trang lứa, mà đôi khi là… cả những tay buôn ma túy trong khu phố.
“Tôi từng rê bóng qua cả kẻ bán ma túy, ‘xâu kim’ đám trộm cắp, thậm chí dùng động tác elastico để vượt qua tài xế xe buýt,” anh kể với nụ cười. “Với trái bóng dưới chân, tôi không sợ bất kỳ ai.”

Đó không chỉ là câu chuyện của sự gan lì, mà là một minh chứng cho nghị lực vượt khó hiếm có. Có những buổi sáng Antony đến trường mà không có gì trong bụng. Có những chiều cậu đá bóng trong mưa, chân trần bật máu vì đá vào đá, vào sắt. Nhưng cậu chưa bao giờ bỏ cuộc.
Chính ký ức tuổi thơ dữ dội đó đã rèn cho Antony một trái tim thép và cái đầu lạnh – những điều giúp anh trụ lại trong môi trường khắc nghiệt như Premier League, dù liên tục chịu chỉ trích.
Khi được hỏi về áp lực thi đấu cho Manchester United, Antony chỉ nhẹ nhàng đáp: “Áp lực thật sự là khi bạn chơi bóng mà không có giày, phải đối đầu với tội phạm có vũ trang, và chẳng biết tối nay nhà có cơm không.”
Sau giai đoạn sa sút, Antony đang dần hồi sinh trong màu áo Real Betis theo dạng cho mượn, với 8 lần góp dấu giày vào bàn thắng chỉ sau 11 trận. Đó là một tín hiệu tích cực – và cũng là lời nhắc rằng, một người từng bước qua địa ngục thì không dễ gì gục ngã.
Antony không phải mẫu cầu thủ hoàn hảo. Nhưng anh là minh chứng sống cho câu nói: “Không ai có thể lấy đi khát vọng từ một trái tim từng phải chiến đấu để tồn tại mỗi ngày.”
Nguồn tin: Bongdalu